Thứ Năm, 25 tháng 4, 2013

Trung tâm dạy cắt tóc tạo mẫu tóc HuA Academy

Trung tâm dạy cắt tóc tạo mẫu tóc HuA Academy nhân dịp mùa giáng sinh và tết dương lịch 2013 thực hiện chương trình " Học nghề tóc tại Hà Nội với HuA Academy" dành nhiều ưu đãi học phí.




Trung tâm dạy nghề cắt tạo mẫu tóc HuA Academy ưu đãi học phí lên tới 15% khi đăng ký tham gia các khóa học cắt tóc ở Hà Nội với HuA Academy từ 01/12/2012 đến 05/01/2013. Liên hệ tư vấntuyển sinh học cắt tóc 0988.439.361/0936.212.007
*Đặc biệt: Các bạn học viên đăng ký trước ngày 15/12/2012 còn được ưu đãi thêm

- Tặng 1 kéo cắt và 1 kéo tỉa trị giá 500.000 VNĐ

- Tặng 1 lược cắt và 1 lược sấy trị giá 200.000 VNĐ

- Tặng 1 đầu mamơcanh trị giá

Mời bạn tham khảo bảng giá dạy cắt tóc nam nữ 2012-2013

* Học viên được thực hành trên Model thật và các chương trình dã ngoại

- Học viên có cơ hội tham gia hội thảo của các hãng mỹ phẩm, cuộc thi & liveshow tóc.

- Có chỗ ăn ở gần trung tâm cho học viên ở xa

- Học viên được cấp chứng chỉ sau khi tốt nghiệp


Một vài hình ảnh hoạt động của trung tâm dạy cắt tóc HuA Academy


Học lý thuyết tóc tại trung tâm dạy cắt tóc HuA Academy



Thực hành cầm kéo cắt tại trung tâm



Thực hành cắt point tại trung tâm học cắt tóc HuA Academy



Thực hành cắt trên đầu Ma nơ canh tại trung tâm



Salon Nguyên của trung tâm nơi thực hành cắt trên Model thật



Thực hành cắt tạo mẫu tóc trên Model thật

Trung tâm đào tạo cắt tóc tạo mẫu tóc HuA Academy

Thứ Năm, 15 tháng 11, 2012

Thành công với nghề tạo mẫu thời trang tóc

Nếu bạn muốn phát triển sự nghiệp với thời trang tóc, hãy lắng nghe câu chuyện của Marcel Mancini, ông chủ salon Refresh Day Spa để có cái nhìn toàn diện về lĩnh vực này.

Khi cử nhân chạy xe ôm, cắt tóc
Từ bờm ngựa đến mào gà và bí quyết tạo doanh thu 820 triệu USD của CEO salon tóc

Trên vũ đài thế giới, đỉnh cao vinh quang, theo tạp chí thời trang Harper's Bazaar của Mỹ, phải kể đến các cây kéo vàng như David Mallet Paris (Pháp), Ted Gibson ở New York (Mỹ) và Tracy Cunningham ở Beverly Hills (Los Angeles, California, Mỹ). Song, mỗi thành phố đều xuất hiện những nhà tạo mẫu tóc hàng đầu.

Dân cư khu thương mại Windsor Ontario thuộc cực nam Canada có khoảng 300.000 người. Nơi đây đang ươm mầm cho những tài năng đam mê ngành thời trang tóc. Nếu bạn muốn phát triển sự nghiệp với thời trang tóc, hãy lắng nghe câu chuyện của Marcel Mancini, ông chủ salon Refresh Day Spa để có cái nhìn toàn diện về lĩnh vực này.

Đi lên từ thợ cắt tóc

Cha mẹ Marcel sở hữu một salon tóc tại Amherstburg, một thị trấn nhỏ ở nam Windsor. Cậu bé Marcel từ nhỏ đã giúp bố mẹ quét dọn cửa hàng. Ngoài ra, cậu và em gái thường được bố mẹ dẫn đi tham quan các cuộc triển lãm thương mại ở Toronto.

Có lẽ ý nghĩ trở thành một người thợ cắt tóc giống bố mẹ mình đã len lỏi vào đầu cậu bé. Nhưng đó không hẳn là lựa chọn đầu tiên của cậu. Cậu thích trường học, nhất là các môn khoa học và cơ khí công nghiệp. Nhưng cuối cùng, ở tuổi 18, với số tiền tiết kiệm bố mẹ cho, cậu quyết định học trường làm tóc. Ngay ngày thứ hai đi làm, với kinh nghiệm có được từ tiệm cắt tóc nhỏ của bố mẹ, cậu được tham gia cắt tóc. Và cậu đã nhận được số tiền đầu tiên từ khách hàng với mức giá “sinh viên” bao gồm 1 đôla tiền tip. Ngay sau đó, cậu rời khỏi trường học.

Phát triển sự nghiệp

Marcel luôn lập mục tiêu và nghiên cứu các con số. Ngay khi khởi nghiệp, cậu đã hỏi cha mình: "Một người thợ có thể được trả số tiền cao nhất là bao nhiêu?" Cha cậu trả lời cậu bằng một cái nhún vai. Marcel hiểu rằng cái nhún vai ấy hàm ý giá cắt tóc không ấn định ở một mức nào cả.

Ngay tại thời điểm đó, cậu lên mục tiêu có một salon trong thành phố. Sau khi nghỉ việc ở salon Mona Lisa vào năm 1994, Marcel tham gia vào Salon 510 trên phố Pelissier ở trung tâm thành phố và bắt đầu xây dựng danh sách khách hàng của mình.

Những rào cản trong sự nghiệp

Mọi hoạt động kinh doanh đều có những đỉnh cao và vực sâu. Tại thời điểm Marcel làm, các hoạt động thương mại tại thành phố bị thu hẹp, nhiều salon tóc đóng cửa hoặc chuyển địa điểm. Ông chủ Salon 510 đã thuê thêm một địa điểm ở ngoại ô, bên cạnh tiệm spa Estetica. Theo thời gian, với danh sách khách hàng tăng lên đáng kể, anh trở lại đúng với quỹ đạo làm việc của mình. Nhưng mọi thứ lại đột ngột thay đổi. Vào cuối ngày làm việc, ông chủ thông báo không thể tiếp tục xử lý những căng thẳng và quyết định đóng cửa Salon 510 ngay tại thời điểm đó. Và một dấu mốc trong sự nghiệp chàng trai trẻ tuổi bắt đầu ló rạng.

Một doanh nghiệp phát triển cần có danh sách khách hàng tiềm năng, đội ngũ ngân viên tài năng và một vị thuyền trưởng. Cậu nhận thấy mình đã có trong tay hầu hết những "nguyên liệu" cần thiết, chỉ thiếu một nơi để làm việc. Marcel đã liên lạc với một người bạn làm luật sư nhờ đàm phán với một công ty thanh toán nợ nhằm giữ lại toàn bộ thiết bị, dụng cụ làm việc. Sau đó, anh mở cửa salon trở lại và lấy tên là Mancini khi mới 23 tuổi.

Làm chủ một doanh nghiệp tư nhân, Marcel quan tâm đến các tiện nghi của cửa hàng. Cụ thể, anh lựa chọn ghế ngồi tiện nghi cho khách và nghĩ hướng chăm sóc khách hàng cụ thể. Anh cũng liên tục phát triển kỹ năng lãnh đạo, nghiên cứu bảng lương, thuế má như một doanh nhân thực thụ.

Cuối cùng Estetica chuyển đến phía đông giàu có của thành phố và được thay tên thành Refresh Day Spa. Ông chủ mới khi đó đã tiếp cận Marcel mời liên kết salon tóc với spa vào đúng thời điểm anh đã sẵn sàng. Sau tất cả, anh lại có một lượng khách hàng trung thành. Anh có thể sẽ chỉ tập trung vào tóc, làm việc tại các triển lãm và theo đuổi những đam mê khác.

Cạnh tranh

Một thực trạng diễn ra ở hầu hết các doanh nghiệp nhỏ là một số nhân viên sau khi được đào tạo các kỹ năng làm việc cần thiết nhanh chóng dứt áo ra đi, mở ra những doanh nghiệp có mô hình tương tự cạnh tranh lại với chủ cũ. Khi được hỏi anh có biện pháp gì để ứng phó với sự việc đó, anh cho biết sẽ vẫn chia sẻ ý tưởng. Anh chỉ ra rằng, nếu cư xử tử tế, công bằng và có thái độ điềm tĩnh, chúng ta sẽ vẫn thu hút và giữ chân được khách hàng.

Và để sống đẹp, bạn cũng cần học một số kỹ năng mềm liên quan. Đó là lý do Marcel luôn giữ phong thái phù hợp. Theo anh, những nỗ lực bên ngoài là nhằm giữ cho mình sự tập trung với công việc.

Thu nhập tiềm năng

Thu nhập trung bình của mỗi thợ làm tóc xấp xỉ 14.000 USD/năm. Tuy nhiên, nếu bạn có khao khát, quyết tâm và có chuyên môn như Marcel Mancini, thu nhập 6 con số là điều hoàn toàn có thể đạt được.

"Đại học" không phải là con đường duy nhất

Đại học (ĐH) không phải là con đường duy nhất để đến thành công. Bạn hoàn toàn có thể gầy xựng lên sự nghiệp mà không cần đến tấm bằng ĐH. Chúng tôi tin ở bạn. Còn bạn, bạn có tin tưởng vào bản thân mình không?



Trước tiên, phải tự thừa nhận với nhau rằng căn bệnh sĩ diện hão, thích danh vị, chuộng bằng cấp vẫn còn khá phổ biến không chỉ trong xã hội Việt Nam. Khi đi giao tiếp với nhau, người ta thường hỏi nhau rằng anh học trường gì, anh đỗ đạt bằng cấp nào để rồi có sự tôn trọng nhau cao hay thấp; khi có chương trình hội thảo nào mời được ông Giáo sư nọ, bà Tiến sĩ thì lấy làm vinh dự lắm lắm; hay khi tuyển người thì cứ ai bằng cấp cao là coi như nắm chắc đến 99% được nhận, chẳng cần phải để ý nhiều đến năng lực thực sự…

Chính vì vậy, chúng ta cần phải có cái nhìn đúng đắn về bằng cấp. Bằng cấp là gì? Từ điển Tiếng Việt (NXB Thanh Niên, 2000, trang 71) định nghĩa: “Bằng cấp là giấy làm bằng của chính phủ hoặc một tổ chức có thẩm quyền cấp cho thí sinh trúng tuyển”. Như vậy, bằng cấp vốn chỉ là một cái bằng chứng, chứng nhận người học đã có học qua ít nhiều sách vở, đã rèn luyện trí não đến một trình độ nào đó. Chỉ thế thôi.

Vậy mà, không biết tự bao giờ người ta đã gán cho tờ giấy trên đó có tên họ đi kèm với chữ kí và dấu triện của nhà trường những chức năng mà bản thân nó vốn không hề có. Bằng cấp trở thành câu thần chú “Vừng ơi mở cửa ra!” mở được tất cả các cánh cửa của các cơ quan, doanh nghiệp. Và nghiễm nhiên, nó trở thành một thứ điều kiện đủ, một phương tiện duy nhất trên con đường mưu sinh và thăng tiến dễ dàng.

Sự ưu ái thái quá đối với bằng cấp đã làm không ít người xem con đường thi cử là con đường duy nhất để tiến thân, dẫn đến gian lận trong thi cử, mua bán bằng cấp... Lại có một số người trẻ cho rằng thi rớt là dấu chấm hết của cuộc đời mình, rồi hành xử tiêu cực... Trong khi đó cơ chế sử dụng nhân lực còn nhiều khiếm khuyết là một trong những nguyên nhân dẫn tới hệ quả như hiện nay: nhiều người biết làm việc nhưng không có việc làm, nhiều người được việc làm nhưng không làm được việc.


Tác giả Phùng Tất Đắc cũng thở dài cho cái tư duy trọng bằng cấp của dân ta: “Ôi! Biết bao giờ người ta mới nhận ra rằng, bằng cấp rốt cuộc cũng chỉ là một cái bằng - chứng chứng - tỏ là ta đã chính thức học qua ít nhiều sách vở, đã chính thức học qua ít nhiều sách vở, đã chính thức rèn luyện trí não đến một trình độ nào đó, chỉ thế thôi, chứ không hẳn chỉ có nó mới cho ta được đôi chút danh dự và cũng chỉ có nó mới giúp cho ta một phương tiện duy nhất trên con đường doanh sinh.”





Tỉ phú Robert Kiyosaki, tác giả của bộ sách “Dạy con làm giàu” xuất bản hàng triệu bản trên thế giới đã khảng định rằng Sự thành công trên ghế nhà trường (tức chuyện học hành) không đảm bảo cho sự thành công trong sự nghiệp. Nói cách khác, không phải cứ học giỏi, bằng cấp cao là sẽ thành công trong công việc, sự nghiệp. Điều này, bạn hoàn toàn có thể thấy ngoài thực tế rằng có rất nhiều người đậu ĐH bằng cao, học lực tốt nhưng vẫn khó xin việc, khi đi làm thì lại rất chật vật với công việc và có mức thu nhập không cao. Bên cạnh đó, bạn cũng có thể thấy hàng trăm, hàng ngàn tỉ phú, triệu phú, những vị giám đốc thành đạt không có bằng ĐH, thậm chí là trình độ học vấn rất thấp trên khắp thế giới cũng như ngay ở Việt Nam. Tôi xin kể ra đây một số người như vậy.

Trong danh sách 1.125 tỷ phú do Forbes bình chọn, ít nhất 73 nhà tài phiệt chưa hoàn thành bậc ĐH, thậm chí có người bỏ học từ năm 12 tuổi. Bỏ học, sống trong nghèo đói, mồ côi hay bị lạm dụng tình dục, rất nhiều người trong số những tỷ phú mà Forbes nêu danh đã phải trải qua những con đường vô cùng khó khăn. Tuy nhiên điều đó không thể ngăn họ trở nên giàu có và quyền lực nhất thế giới.

Một thần tượng của nhiều bạn trẻ là Bill Gates - tỉ phú nhiều năm liền giàu nhất thế giới, người đã bỏ học ĐH Harvard – ĐH bậc nhất thế giới khi 20 tuổi để thành lập lên công ty mà bây giờ là tập đoàn sản xuất, kinh doanh phần mềm lớn nhất thế giới. Bỏ học ngay từ năm 12 tuổi, tỉ phú của Hong Kong, Lý Gia Thành, là con trai trong một gia đình nhập cư nghèo khổ. Khởi nghiệp từ năm 1950 chỉ bằng việc bán hoa nhựa nhưng cho tới thời điểm này ông đã là người giàu nhất Hong Kong. Tỉ phú Sheldon Adelson, con trai của một người lái xe taxi, và là kẻ bỏ học ĐH. Roman Abramovich, ông chủ của CLB Chealse thì mồ côi từ bé và có một tuổi thơ rất khó khăn. Tỷ phú người Nga này sớm kết thúc sự nghiệp học hành tại ĐH và lao vào kinh doanh ở tuổi 18. Tỉ phú người Tây Ban Nha, Amancio Ortega, thì bỏ học từ năm 14 tuổi….

Gần gũi hơn, ở Việt Nam cũng không ít những người như vậy. Triệu phú Đặng Lê Nguyên Vũ bỏ học Y để đi sản xuất café và bây giờ là ông chủ của thương hiệu café Trung Nguyên xuất khẩu khắp thế giới. “Thần đèn” Nguyễn Cẩm Lũy có thể di dời ngôi nhà 3 tầng qua 1 cái ao với trình độ tiểu học. Nguyễn Tuấn Việt, sinh năm 1982 làm chủ khi vẫn còn là học sinh và bỏ học ĐH Xây dựng HN để theo con đường Thương mại điện tử với mặt hàng sản xuất từ gỗ vụn. Năm 2006, website Thương mại điện tử của Việt đã giành giải nhất với tư cách là đơn vị có khối lượng hàng hóa xuất khảu lớn nhất thế giới do website Alibaba.com trao tặng. Một giám đốc 8x khác nữa là Võ Đức Thọ, sinh năm 1986, rời ghế nhà trường khi đang học lớp 10 và nay là giám đốc 1 công ty phần mềm và giải pháp mạng. Một nữ sinh viên năm nhất trường ĐH Kinh tế Quốc dân cũng bỏ học vì niềm đam mê kinh doanh thiệp…Tất cả họ đều đã có những thành công nhất định mà không phải thông qua bằng cấp.

Tại sao họ lại không đi theo con đường ĐH? Bởi vì họ đều có chung 1 suy nghĩ như Shochiro Honda - người sáng lập ra hãng Honda: “Bằng cấp không gây ấn tượng cho tôi. Chúng chẳng làm nên việc. Điểm số của tôi đã không cao bằng người khác, và tôi cũng đã không tham gia kỳ thi cuối khoá. Thầy hiệu trưởng gọi tôi lên và cho tôi nghỉ học. Tôi đã nói với thầy rằng tôi không cần bằng cấp. Giá trị của chúng không bằng cả một chiếc vé xem phim. Ít nhất với một chiếc vé, bạn còn được bảo đảm là được vào rạp. Còn một tấm bằng lại không bảo đảm được điều gì cả.”

Đúng là “một tấm bằng không bảo đảm được điều gì cả”. Những người đã kinh qua môi trường ĐH có dám chắc rằng các bạn có tài giỏi hơn những người chưa bao giờ bước qua cánh của ĐH không? Tôi dám cam đoan rằng bạn không bao giờ dám lớn tiếng như vậy, bởi tôi biết rằng tự trong lòng các bạn, các bạn cũng đang lo lắng về những thiếu xót của bản thân. Những kiến thức trong trường ĐH người ta hoàn toàn có thể tìm kiếm được ở bên ngoài khi mà thông tin đang bùng nổ như ngày nay. Học ĐH chỉ đơn giản là tiếp tục hoàn thiện phương pháp học tập để rồi sau này học tập tiếp. Sự học là công việc cả đời chứ không phải chỉ học ĐH xong là đủ.

Khi đến Việt Nam, trước câu hỏi của các phóng viên: “Tại sao ông lại bỏ học?”, Bill Gates đã trả lời: “Tôi không học ĐH, chứ không phải bỏ học”. Cả cuộc đời của ông luôn dành cho việc học. Tìm hiểu, nghiên cứu về các CEO thành công nhất của thế giới và Việt Nam, chúng ta thấy có một điểm chung: họ xem việc học như là bữa cơm hàng ngày. Không học ĐH thì học trường đời, tự học qua sách vở và qua quá trình làm việc. Thực tế, có rất nhiều yếu tố cần thiết để tạo nên sự thành công sau này nhưng nó lại không nằm ở trong trường ĐH mà phần lớn lại nằm ở bên ngoài. Đó là những kỹ năng mềm thiết yếu cho sự thành công như kỹ năng giao tiếp, kỹ năng làm việc nhóm, các kinh nghiệm thực tế và cả những kinh nghiệm xương máu từ những thất bại… Những kiến thức tự học này sẽ ở lại lâu hơn và có hiệu quả cao hơn nhiều những kiến thức lý thuyết khô khan trên giảng đường ĐH. Các bạn sinh viên, các bạn có được những kiến thức này khi đang ngồi trên ghế giảng đường không?

Trượt ĐH hay học hành kém cỏi không có nghĩa là bạn cũng kém cỏi. Mỗi một con người có một tố chất riêng và một trong những tố chất đó là có phù hợp với con đường học hành hay không. Người nào có tố chất để thành công trong học hành, họ có thể trở thành nhà khoa học; bạn không có tố chất học hành, bạn có thể làm doanh nhân và đi thuê những người có bằng cấp về làm việc cho mình. Bạn không tin điều đó sao? Hãy nhìn xung quanh bạn đi, có biết bao nhiêu người có bằng cử nhân, thạc sĩ mà vẫn đi làm thuê đấy thôi.

ĐH chỉ là 1 trong rất nhiều con đường đi đến đích thành công chứ không phải là tất cả. Nếu bạn có ước mơ, có khao khát, sự chăm chỉ học hỏi để hoàn thiện bản thân và quyết tâm đeo đuổi đam mê của mình thì tôi tin bạn hoàn toàn có thể đặt chân lên đến đỉnh vinh quang mà không cần phải học ĐH. Chúng tôi hoàn toàn tin tưởng ở bạn. Còn bạn, bạn có tin tưởng vào bản thân mình không?